Tôi không hiểu sao lại rất háo hức với 3 chữ này, nghe hơi “điêu điêu” phải không.
Vì cùng một chữ “DỊCH” nhưng ý nghĩa khác nhau. “DỊCH” đầu tiên mang nghĩa là chuyển từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác cho văn bản, là công việc hiện tại tôi đang làm. “DỊCH” thứ hai mang nghĩa là thay đổi vị trí.
Về chữ “DỊCH” thứ nhất, tại sao tôi lại muốn DỊCH và thích DỊCH. Vì tôi muốn chuyển những kiến thức, tài liệu hữu ích tiếng Anh sang tiếng Việt để những người không tiếp cận được kiến thức bằng tiếng Anh có thể dễ dàng tiếp cận hơn, đặc biệt các kiến thức mới mà không phải dễ dàng tìm kiếm được từ các nguồn tiếng Việt. Đã có nhiều tranh luận về vấn đề DỊCH hay không DỊCH trên một số group tôi tham gia, và cũng rất nhiều người tán đồng với ý kiến DỊCH và chia sẻ.
Có vẻ hơn chữ “DỊCH” thứ hai nghe không thuyết phục lắm, vì có thay đổi cũng thay chút xíu thôi à?
Chữ DỊCH thứ 2 tôi lấy ý tưởng từ dự án Tôi xê DỊCH của em Hà Lemmy. Tôi muốn đối nghịch với trạng thái “ngồi lì” mà trước giờ mình vẫn đang an vị, chẳng lo lắng, chẳng đấu tranh như bao người.
Kết quả sao, từ đó đến giờ có cái gì DỊCH chuyển trong tôi không?
Thời gian này tôi gặp nhiều những điều thú vị nho nhỏ khiến mình vui vui. Nhiều anh chị lớn có lời khen ngợi tôi: về chủ đề tôi viết trên blog, về ấn tượng về tôi, về cách phân tích lập luận của tôi, … khiến tôi vui đến rung rinh cả ngày. Đã có nhiều người nhắc đến tôi khi nhắc đến chữ “DỊCH”, có những việc chia sẻ với tôi khi ai đó cần DỊCH hay nhờ DỊCH, hoặc có bài viết bàn về sự DỊCH.
Phải chăng mình đang xây dựng thương hiệu cá nhân theo hướng “DỊCH”. Ban đầu cũng đã có anh chị khuyên tôi cứ DỊCH đi. Và tôi được khích lệ để làm việc DỊCH. Tôi DỊCH để duy trì blog của tôi. Tôi tham gia “DỊCH để HỌC” của MarketerHUB, một dự án phi lợi nhuận, nhưng tôi vẫn xác định một phần tâm huyết của tôi ở đó. Khi biết là DỊCH cũng có thể kiếm tiền, tôi có thu nhập, thế là tôi DỊCH thuê. Và giờ nhiều người hỏi làm gì, tôi bảo rằng tôi DỊCH.
Thực sự tôi chưa dám nói rằng tôi đam mê hay yêu DỊCH, tôi chỉ nói là tôi thích, nhưng thích cũng có chọn lọc thôi.
Kế hoạch của tôi: Tôi chỉ xác định DỊCH những chủ đề liên quan đến lĩnh vực gần gần nhau và liên quan đến những việc tôi làm: marketing, SEO, social media, chiến lược, quản trị, thương mại điện tử, và dịch xuôi Anh-Việt. Vì khả năng hiện tại có thế, và cũng chỉ tập trung vào ngách đó thôi. Dĩ nhiên là tôi sẽ không giới hạn về khả năng của mình mà sẽ trau dồi năng lực của mình theo hướng chuyên sâu theo những lĩnh vực cốt lõi đó, và sẽ tập dịch ngược Việt-Anh.
Lộ trình đó sẽ rất dài, hiện tại tôi thiếu cả kiến thức, kinh nghiệm thực tiễn và cả nguồn từ vựng chuyên ngành. Cách hành văn của tôi nhiều khi tôi quá dễ tính nên thành ra lủng củng, ngớ ngẩn tức cười nhưng tôi cũng chẳng quan tâm. Hơn nữa tôi mới chủ yếu DỊCH các tips và tricks trên các blog, articles, quá dễ dàng và xong chớp nhoáng, dĩ nhiên văn phong sẽ khác rất nhiều với sách giáo khoa.
Tôi đã nghĩ rất nhiều, mình đã học được gì từ những bài DỊCH chạy theo tốc độ? Những kiến thức mình có rút ra để áp dụng vào thực tiễn được không? Hay tay nghề DỊCH của tôi có gì tiến bộ hay cứ hở ra là lại translate.google hay tratu.vn ? Đó là giới hạn hiện tại của tôi và tôi đang phải kiểm điểm.
Ít ra thì: cái việc DỊCH đó dường như không mấy người mặn mà, vì việc đó mất nhiều thời gian, và thông tin thu được chậm, trong khi những người phân tích nhanh người ta chỉ cần đọc tít và vài câu đầu mỗi đoạn là người ta đã có được rất nhiều thông tin, trong khi mình hùng hục 2-3 tiếng chỉ được một mẩu cỏn con, quá không kinh tế.
Thế mới rõ, việc gì cũng có những khó khăn và luôn có những cái ngách để mình ươm mầm, vun trồng và phát triển – nếu mình thích và đam mê.
Tôi không biết cứ thế này thì mình có trở thành dịch giả được không, mà thực ra tôi không bao giờ xác định mình thành dịch giả. Con đường tôi vạch ra trong CV, trong những lần tâm sự với các tiền bối, tôi vẫn nghĩ về nó (thật xấu hổ, mới nghĩ về nó thôi). Nhưng DỊCH – và mục đích tôi xác định khi DỊCH – cũng là một cách, một phương tiện giúp tôi đến đích.
Nhiệm vụ bây giờ của tôi: là nghiêm khắc hơn với những bản DỊCH, nghiền từng câu từng chữ để mình hiểu được sâu sắc vấn đề, để một từ lần sau mình không phải dùng đến google translate nữa, tài sản mình cần gây dựng đó là bộ từ vựng chuyên ngành, và từng từ trong bộ đó là đúc kết của mình, chứ không chỉ copy nguyên bảng từ từ nơi nào đó. Và đó, cách hành văn của tôi, tiếng Việt của tôi, văn phong cho từng chuyên ngành, và văn phong linh hoạt để từng đối tượng khác nhau có thể hiểu được … mới là điều tôi cực kỳ phải nghiêm túc và rèn luyện. MỆT và NHỌC phết. @@
Để làm được điều đó, tôi vẫn phải sống, phải kiếm việc để làm, có thu nhập, vẫn phải tìm những mối quan hệ, những cố vấn, cần những người nghiêm khắc sửa lỗi giúp tôi và thúc đẩy tôi rèn luyện (tôi chưa tự tin mạnh dạn lắm trong việc tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người giỏi – nhát thế chứ
). Và tôi vẫn phải đau đầu bức óc, vẫn phải qua những giai đoạn nản chí của cuộc đời. Nản nhưng không được dừng lại mà phải kiên trì vượt qua. Cứng đầu cứng cổ là tôi, bảo thủ cũng là tôi, nhưng muốn sống ý nghĩa hơn, để rèn luyện bản thân thì không còn cách nào khác là DỊCH.
Ít ra thì tôi thích nó và tôi cũng thấy mình có khả năng với nó: DỊCH!
Minh Trang – 23/4/2013









